Kênh thông tin mua bán, cho thuê nhà đất số 1

Hỗ trợ vay ngân hàngHỗ trợ vay ngân hàng

Vật liệu xây không nung, sự cần thiết và xu thế tất yếu

10/05/2010 09:03

Những năm vừa qua, cùng với sự tăng trưởng kinh tế, sản xuất vật liệu xây dựng của Việt Nam đã có những bước phát triển lớn, cả về số lượng, chất lượng và chủng loại, đáp ứng nhu cầu sử dụng trong nước và bước đầu đã thu được một số kết quả trong xuất khẩu.

Vật liệu xây dựng của ta cơ bản đã bắt kịp được tiêu chuẩn chất lượng cũng như thẩm mỹ của sản phẩm cùng chủng loại trên thế giới. Nhưng điều đang hết sức bất cập vẫn là vật liệu xây.

Có thể nói vật liệu xây của chúng ta cho đến nay phần lớn vẫn là gạch đất sét nung không chỉ tốn đất, các loại nhiên liệu chất đốt mà còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường và sức khoẻ không chỉ của người lao động. Tỉ lệ sử dụng vật liệu xây không nưng (VLXKN) của nước ta đến cuối năm 2009 mới chiếm 10% trên toàn bộ vật liệu xây. Trong khi tại các nước công nghiệp phát triển, sử dụng loại vật liệu này đã chiếm trên 60% trong tổng số vật liệu xây.

Gạch đất sét nung cần nguyên liệu đầu vào là đất sét và nhiên liệu nung là than. Một số nơi còn dùng củi, hoặc tận dụng trấu để nung gạch. Điều đáng nói là hàng năm chúng ta phải cần một số lượng gạch khổng lồ. Con số này cũng tăng tỉ lệ theo sự tăng trưởng đầu tư của xã hội.

Năm 2009 cả nước sử dụng 23,5 tỉ viên gạch quy tiêu chuẩn. Ước tính cả năm 2010 cả nước sẽ sử dụng tới 25 tỉ viên gạch quy tiêu chuẩn.Theo quy hoạch tổng thể phát triển vật liệu xây dựng đến năm 2020 thì năm 2015 nhu cầu của cả nước là 32 tỉ viên và tới năm 2020 nhu cầu sử dụng vật liệu xây tương ứng khoảng 42 tỉ viên gạch quy tiêu chuẩn.

Để sản xuất 1 tỉ viên gạch đất sét nung kích thước tiêu chuẩn, phải tiêu tốn khoảng 1,5 triệu mét khối đất sét, 0,15 triệu tấn than đồng thời thải ra bầu không khí trên nửa triệu tấn Co2. Như vậy cho 42 tỉ viên vào năm 2020, nếu hoàn toàn là gạch đất sét nung thì chúng ta phải mất tới trên 60 triệu mét khối đất sét.

Với khối lượng đất sét đó, nếu khai thác với chiều sâu trung bình là 2m thì sẽ mất khoảng 3.000ha đất nông nghiệp. Diện tích ấy tương đương diện tích một xã trung bình. Để nung 42 tỉ viên gạch đất sét, dầu cho có tăng tỉ lệ gạch rỗng thì cũng phải tiêu tốn gần 6 triệu tấn than, thải ra trên 17 triệu tấn khí CO2. Hàng năm, đất bị xén như vậy sẽ ảnh hưởng đến an ninh lương thực; lượng khí thải đó sẽ gây hiệu ứng nhà kính và ô nhiễm bầu khí quyển biết nhường nào. Than là loại tài nguyên không tái tạo. Dự báo trong thời gian tới nước ta sẽ phải nhập khẩu than cho các nhu cầu nội địa.

Vật liệu xây không nung (VLXKN) thay thế cho gạch đất sét nung là giải pháp duy nhất có thể khắc phục những hậu quả trên. Ngoài ra vật liệu xây không nung, nhất là  loại bêtông khí chưng áp, hoặc bêtông bọt nhẹ có tính năng cách nhiệt, cách âm tốt hơn so với tính năng đó ở gạch đất sét nung. Ưu việt về tính năng đó sẽ giúp cho người sử dụng công trình đỡ tiêu tốn năng lượng, thoải mái, thân thiện hơn.
 
Với trọng lượng nhẹ hơn, khi sử dụng VLXKN nhẹ người ta có thể làm được nhà cao hơn. Để sản xuất VLXKN chúng ta còn sử dụng xỉ than lò cao, tro xỉ thải ra từ các nhà máy nhiệt điện và cả phế thải trong xây dựng…

Vậy thì tại sao chúng ta lại chậm sử dụng vật liệu xây không nung đến thế? Nguyên nhân thì có nhiều. Nhưng một nguyên nhân cơ bản là thói quen. Thói quen từ phía người sản xuất gạch nung, thói quen từ phía người sử dụng gạch nung, thậm chí thói quen từ các cấp quản lý. Những năm gần đây chúng ta cũng đã nhận ra hậu quả của việc sản xuất và sử dụng gạch đất sét nung, những ưu điểm của VLXKN. Nhưng những người sử dụng là chủ đầu tư, các nhà tư vấn thiết kế, hay các nhà thầu xây dựng chưa quen  vì chưa có sản phẩm để sử dụng, để làm quen. Trong khi, những người sản xuất vật liệu lại e rằng sản xuất ra VLXKN khi chưa có nhiều người dùng quen thì khó tiêu thụ.

Chương trình Phát triển vật liệu xây không nung đến năm 2020 được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt theo Quyết định số 567/QĐ-TTg ngày 28 tháng 4 năm 2010 là một chương trình đang được xã hội chờ đón; như một “cú hích” tạo đà cho việc sản xuất và sử dụng loại vật liệu xây dựng ưu việt này.

Trên cơ sở quan điểm và mục tiêu phát triển, Chương trình đã định hướng sản xuất và sử dụng các chủng loại sản phẩm, công nghệ và quy mô sản xuất. Và quan trọng là Chương trình đã đưa ra các nhóm giải pháp chủ yếu nhằm khuyến khích phát triển sản xuất và sử dụng VLXKN.
 
Trong nhóm giải pháp về cơ chế chính sách, ngoài việc tạo cho nhà sản xuất những cơ chế ưu đãi về  việc thuê đất làm mặt bằng sản xuất, thuế thu nhập doanh nghiệp, miễn thuế nhập khẩu thiết bị trong nước chưa sản xuất được…; Chương trình phát triển VLXKN còn có cơ chế khuyến khích các doanh nghiệp trong nước chế tạo thiết bị sản xuất VLXKN.
 
Doanh nghiệp trong nước chế tạo thiết bị sản xuất VLXKN với công suất từ 7 triệu viên gạch quy tiêu chuẩn/ năm trở lên, được hưởng chính sách ưu đãi  của Chương trình Cơ khí trọng điểm quốc gia.

Về phía người sử dụng, trong khi chúng ta chưa có đủ VLXKN để đáp ứng nhu cầu của xã hội, thì chương trình cũng quy định lộ trình. Trước mắt là khuyến khích, nhưng vào năm tới Chương trình quy định bắt buộc tỉ lệ tối thiểu phải sử dụng VLXKN, đặc biệt là VLXKN loại nhẹ (khối lượng thể tích nhỏ hơn 1000kg/m3) đối với việc xây dựng nhà cao tầng.

Có ý kiến cho rằng, liệu như vậy chúng ta có vi phạm luật cạnh tranh! Ở đây chúng ta thấy việc hạn chế sử dụng gạch đất sét nung để bảo vệ an ninh lương thực, bảo vệ tài nguyên, để giảm thiểu ô nhiêm, bảo vệ môi trường và chúng ta không chỉ định riêng cho một doanh nghiệp cụ thể nào thì không luật nào không cho phép cả. Ở Trung Quốc nhiều tỉnh, thành đã sử dụng trên 55% VLXKN. Có tỉnh đã cấm hoàn toàn sử dụng gạch đất sét nung. Tại địa phương đó, đến cả việc vận chuyển gạch đất sét nung cũng bị xem là hành vi phạm pháp.

Để hạn chế việc sử dụng gạch đất sét nung, đặc biệt là giảm thiểu ô nhiễm, Bộ Xây dựng đã đề nghị Chính phủ cũng như Quốc hội tăng thuế tài nguyên đối với nguyên liệu đất sét; đã đề nghị các các tỉnh, thành có biện pháp để nhanh chóng xoá bỏ các lò gạch thủ công. Các tỉnh thành trong cả nước đều đã có những biện pháp quản lý chặt chẽ hơn về đất làm gạch. Nhiều tỉnh đã có những chế tài nghiêm khắc trong việc quản lý đất đai, đã xóa bỏ hoàn toàn các lò gạch thủ công. Tuy nhiên, nhìn chung cả nước việc sản xuất và sử dụng gạch đất sét nung vẫn đang là chủ yếu.

Với chức năng, nhiệm vụ được Chính phủ phân công, trong phạm vi quản lý của mình, Bộ Xây dựng có trách nhiệm chỉ đạo, đôn đốc và kiểm tra, tiếp tục nghiên cứu và đề xuất với Chính phủ, những giải pháp cần thiết khác, để thúc đẩy việc sản xuất và sử dụng VLXKN.

Trước mắt công tác tuyên truyền đóng vai trò hết sức quan trọng. Tuyên truyền để các nhà quản lý chính quyền, đặc biệt là chính quyền đô thị, các nhà tư vấn, các chủ đầu tư, các doanh nghiệp xây dựng và mọi người dân khi có liên quan đến xây dựng đều thấy cái lợi trước mắt và lâu dài của việc sử dụng VLXKN.

Bây giờ tại Công hoà Liên bang Đức, người xây dựng vẫn tự nhận đùa mình là dạng “Ein Stein, ein Kalk und ein Bier”. Nghĩa là “một viên gạch, một bay vữa và một chai bia”. Đó là cái hài hước, cái tự trào của người xây dựng, nhưng cũng là sự gợi lại một cung cách làm việc đã từng ngự trị một thời.
 
Cũng cái câu với ngữ điệu đấy, nhưng ngày nay họ đã dùng thêm nhịp ngoại “Ein Block, eine Pumpe und ein Kasten Bier”. Nghĩa là “một blốc (khối lớn), một máy bơm (vữa) và một két bia”. Vẫn hài hước, vẫn tự trào nhưng chính cái sản phẩm VLXKN - blốc khối lớn bằng bêtông nhẹ đã giúp họ tăng năng suất lao động và thay đổi cả một cung cách trong xây dựng công trình.

Th.S Lê Văn Tới (Vụ trưởng Vụ Vật liệu xây dựng Bộ Xây dựng)
Theo Lao Động

Dành cho người xây nhà

Chat với Batdongsan.com.vn